Thấy gì từ ‘màn chào hỏi’ của tuyển Olympic Việt Nam?

Thể thao

Tuyển Olympic Việt Nam – chính xác hơn là những “người hùng” U23 ở Thường Châu (Trung Quốc) đầu năm 2018 – đã có “lời chào” tại giải U23 Quốc tế 2018 không thể tuyệt vời hơn.

Gần như 11 cái tên được HLV Park Hang-seo điền vào đội hình xuất phát trong trận đấu mở màn gặp U23 Palestine có thể là bộ khung chính của tuyển Olympic Việt Nam tại ASIAD 18 trên đất Indonesia.

Kim đồng hồ chuyển sang phút 45, Duy Mạnh phất bóng từ sân nhà lên cho Văn Thanh ở cánh phải. Một pha đánh gót của cầu thủ HAGL đưa bóng đến chân Công Phượng.

Cầu thủ xứ Nghệ có hai phương án. Một, đi thêm vài nhịp và chuyền bóng cho Anh Đức trước vạch 16,5 m. Hai, chọc khe xuống để Văn Thanh đâm vào khung thành đối phương.

Nhận thấy Văn Quyết di chuyển không bóng bên cánh trái để thu hút một hậu vệ Palestine, Công Phượng quyết định đưa bóng đến chân Anh Đức. Vua phá lưới V.League 2017 có khoảng trống lớn và dễ dàng dứt điểm chéo góc cầu môn, quân bình tỉ số 1-1 cho tuyển Olympic Việt Nam.

Chịu khó di chuyển

HLV Park Hang-seo vẫn trung thành sơ đồ quen thuộc 3-4-3. Chiến lược gia người Hàn Quốc bất ngờ xếp Văn Quyết đá giữa với Xuân Trường. Nhưng cái hay của thầy Park là việc không cố định một chỗ cho Văn Quyết, khi đội trưởng tuyển Olympic Việt Nam liên tục đổi chỗ cho Quang Hải ở vị trí tiền đạo trái.

Công Phượng đã có trận đấu đầy thành công với 1 bàn thắng và 1 pha kiến tạo. Ảnh: Việt Hùng.

Sự di chuyển liên tục đến từ bộ đôi của CLB Hà Nội như “thỏi nam châm” thu hút hàng phòng ngự đối phương, khiến họ bối rối trong việc theo kèm. Và thành quả ở bàn thắng đầu tiên của tuyển Olympic Việt Nam là kết tinh của sự ăn ý đến mức nhuần nhuyễn của các học trò Park Hang-seo.

HLV Park Hang-seo yêu cầu các cầu thủ chịu khó di chuyển và hỗ trợ lẫn nhau. Một tiền đạo lớn tuổi như Anh Đức vẫn chịu khó lùi về giữa sân hỗ trợ phòng ngự từ xa, chủ động tranh cướp bóng. Hoặc Văn Thanh liên tục leo biên ở cánh phải ở hiệp đấu thứ nhất, nhưng sang hiệp 2 bất ngờ chuyển cánh trái hỗ trợ cho Văn Hậu khâu tấn công.

Anh Đức tích cực lùi về hỗ trợ đồng đội. Ảnh: Việt Hùng.

Việc thi đấu không có một tiền vệ phòng ngự đích thực nào khiến các cầu thủ Việt Nam, đặc biệt ở tuyến giữa liên tục hoạt động để tranh bóng. Hết Xuân Trường, Văn Quyết, Quang Hải hay thậm chí Công Phượng tích cực bó vào giữa hay Duy Mạnh được đẩy lên cao để hỗ trợ đồng đội trong việc tranh chấp.

Nếu bàn thắng đầu tiên xuất phát từ cánh phải, thì pha lập công thứ hai của tuyển Olympic Việt Nam bắt nguồn từ cánh trái, với khởi đầu từ pha tạt bóng của Văn Hậu. Nhưng thực tế đường chuyền sai vị trí của Văn Hậu là thời cơ để những cầu thủ cánh phải triển khai bóng và dẫn đến bàn thắng.

Đón đường chuyền của Văn Hậu, Văn Thanh khống chế và trả ngược cho Quang Hải, cầu thủ bất ngờ chuyển sang cánh phải. Hải “con” bấm bóng đến chân Công Phượng, trước khi cầu thủ thuộc biên chế HAGL cứa lòng vào góc xa khung thành Palestine ấn định chiến thắng 2-1 ở phút 52.

Không chiến vẫn là nỗi lo

Xuyên suốt 90 phút trên sân, các pha triển khai bóng của tuyển Olympic Việt Nam điều nhắm đến cánh phải, nơi có tốc độ của Văn Thanh và sự khéo léo đến từ Công Phượng. HLV Park Hang-seo tài tình khi xếp bộ đôi HAGL chơi cùng một cánh để tận dụng sự ăn ý của bộ đôi chơi với nhau từ bé này.

Hai bàn thắng và những cơ hội nguy hiểm khác của tuyển Olympic Việt Nam đều bắt nguồn từ cánh phải. Pha đánh đầu của Anh Đức đưa bóng trúng cột dọc ở phút 42 từ đường tạt bóng của Văn Thanh là một tình huống tấn công điển hình như thế.

Dabbagh ở phút 29 đã tặng cho tuyển Olympic Việt Nam một bàn thua đến từ pha không chiến. Người mắc lỗi ở tình huống ấy là Đình Trọng, cầu thủ có biệt danh “chuyên gia kèm Tây” tại V.League. Quan trọng hơn, nó lần nữa chỉ ra điểm yếu chí mạng của các cầu thủ Việt Nam là khả năng không chiến kém.

Không chiến là yếu điểm của các cầu thủ Việt Nam. Ảnh: Việt Hùng.

Một trận đấu giao hữu nhưng lại bộc lộ điểm yếu cố hữu. Trừ bàn thua đó, tuyển Olympic Việt Nam hầu hết giành chiến thắng trong những tình huống bóng bổng với Palestine. Dù vậy, sức tấn công ở các đường treo bóng của đại diện Tây Á không đủ mạnh.

Khi bước vào sân chơi chính thức, đặc biệt ASIAD 18 sắp đến, các đội bóng thường cố gắng tận dụng tối đa những tình huống cố định để kiếm tìm bàn thắng. Trong nhiều trường hợp như vậy, những người giỏi cụ thể hóa các pha bóng chết điều chiếm cơ hội lớn để giành chiến thắng.

Tuyển Olympic Việt Nam quá hiểu điều đó, vì các cầu thủ đã trả giá quá nhiều với những bàn thua. Một bài toán hóc búa và cần sớm tìm lời giải dành cho HLV Park Hang-seo và ê-kíp huấn luyện, nếu muốn có sự chuẩn bị tốt nhất cho ngày hội thể thao châu Á.

Hữu Thành