Lưu trữ cho từ khóa: cô ba sài gòn

[Review] COCO (2017)

COCO – phim điện ảnh mới nhất của Pixar – chọn khai thác chủ đề… cực kỳ cũ. Trước khi xem, tcứ thắc mắc liệu giữa những cái cũ, Pixar làm nên được điều gì mới, hay hãng đã cạn ý tưởng và xuôi theo định hướng tối đa hóa lợi nhuận như công ty mẹ Disney!?

>>> Đánh giá phim Liên Minh Công Lý
>>> Đào tạo diễn viên tại tphcm

Cuối cùng thì phim đã chứng minh định kiến của mình hoàn toàn sai, sai rất nhiều. Và với mình,COCO là phim đáng xem nhất năm nay, đáng xem hơn cả các phim siêu anh hùng và các phim kinh dị bỗng thành hit. Trong phim, âm nhạc là phép màu. Ngoài đời, trong ngành công nghiệp hoạt hình, thì Pixar là bậc thầy phù thủy!

Về hình ảnh, định kiến đầu tiên của mình là bối cảnh COCO quanh đi quẩn lại lễ hội giành cho người chết của các nước Latin, các ngôi mộ, đền đài, biểu tượng đầu lâu, blah blah blah… Thêm nữa, phim hoạt hình gần nhất chia sẻ chung bối cảnh – THE BOOK OF LIFE – đã để lại dấu ấn cực kỳ lớn. Nhưng, hãy ví chủ đề, biểu tượng, bối cảnh, phục trang, màu sắc… là nguyên vật liệu. Cách sử dụng những nguyên vật liệu, mục đích làm ra chúng và thành phẩm chi phối cảm xúc người dùng ra sao mới chứng tỏ tay nghề của người thợ. Trong trường hợp của COCO, Pixar là một người thợ giỏi, một bậc thầy trong việc kể chuyện bằng hình. Và với COCO, mình đánh giá phim là một tượng đài mới, cao hơn cả THE BOOK OF LIFE.

Như bao phim khác của Pixar, COCO dù là hoạt hình, nhưng ai cũng sẽ coi được và dễ bị phim lấy nước mắt (dù ít hay nhiều) một cách bất ngờ nhất! Lấy nước mắt như thế nào, bất ngờ ra sao? Hãy tự mình thưởng thức, bạn sẽ rõ.

Nhắc tới văn hóa Latin thì không quên nói tới tiếng đàn guitar. Với mình, âm thanh guitar của phim cũng hay, cũng tê tái mỗi khi cất lên… nhưng ý nghĩ của phần lớn bài hát thể hiện bằng guitar lại không ăn nhập với tinh thần phim cũng như thông điệp chủ chốt mà câu chuyện hướng tới. Thử nghĩ một cậu nhóc 10 tuổi, giỏi đánh guitar nhưng hát bài về tình yêu của người lớn thì không ăn nhập gì với nhau rồi, dù cho kỹ thuật có hay tới mấy.

Bất ngờ thay, một bài hát đơn giản, đánh guitar cũng không phức tạp nhưng lại là phân đoạn “tear-jerking” to nhất của phim! Những trường đoạn guitar réo rắt, cho cảm giác người chơi đầy điêu luyện có thể khiến khán giả nổi da gà nhưng để lấy nước mắt thì, không ngờ, Pixar khéo léo hướng khán giả tới những thứ cực kỳ đơn giản, đi cùng một tình cảm thô sơ, thuần khiết nhất.

Để phân loại COCO, mình xếp phim ở hạng mục ‘coming of age’ – những phim nói về sự trưởng thành trong nhận thức của nhân vật chính. Thú vị là gần đây, Việt Nam cũng có một phim ‘coming of age’… CÔ BA SÀI GÒN. Vì vậy, mình mạn phép so sánh hai câu chuyện.

CÔ BA SÀI GÒN có nhân vật chính là thanh niên trẻ, nhưng thử thách trưởng thành lại hơi… trẻ con trong khi COCO thì nhân vật chính là trẻ con nhưng thử thách cực kỳ… người lớn.

Pixar rất tài trong việc kể chuyện khi twist của phim – nếu tại đây, torune trực tiếp kể lại với bạn – nghe sẽ rất sốc. Nhưng Pixar rất tài tình, để twist lồng twist, một dư chấn lớn được bồi đắp trở lại bằng một phần thưởng lớn hơn mà theo cậu bé Miguel là một sự ‘nâng cấp’ không hề nhỏ, chưa hết, món bồi thường ‘bất ngờ’ truyền cho người xem cảm giác hạnh phúc, vui lây.

À quên, so sánh một chút giữa cốt truyện của COCO và THE BOOK OF LIFE. Mọi thứ trong THE BOOK OF LIFE xoay quanh tình yêu trai gái. Tình yêu trong COCO rộng lớn hơn nhiều, mà không cái nào bị thua thiệt hơn những cái còn lại.

Tóm lại, COCO không có điểm trừ (nếu như bạn không có ác cảm với phim hoạt hình) và là một tuyệt phẩm mới, trọn vẹn từ Pixar. Hãy nhanh chân ra rạp khi phim còn chiếu!!! Mình chọn xem bản phụ đề để cảm nhận hết âm thanh, âm nhạc và giọng nói của các diễn viên.

PHẦN CHÊ CHO BUỔI TRẢI NGHIỆM PHIM !!!

Cinephile đều biết Pixar có một truyền thống: Chiếu phim ngắn mở màn cho phim chính. TUY NHIÊN, phim ngắn OLAF’S FROZEN ADVENTURE đích thị là clip quảng cáo cực kỳ lộ liễu cho đồ chơi của Disney!!!

Bù lại, thông điệp chính của COCO như một lời đồng cảm cho quan điểm ‘đồng tiền đi trước nghệ thuật’. Có lẽ, để COCO được ra rạp, các nhà làm phim đành chấp nhận hy sinh 20 phút đầu chiếu quảng cáo đồ chơi Frozen.

torune

p/s: Rất tiếc, phép màu chỉ có trên phim. Ngoài đời thực thì, Miguel sẽ chỉ được cho đi đánh giày; lớn lên thì làm thợ đóng giày cùng cảm giác tiếc nuối vì từ nhỏ bị gia đình cấm theo nghiệp cầm ca.

Share Button

[Review] Cô Ba Sài Gòn

Nói ngay luôn cho vuông là Cô Ba Sài Gòn làm tốt hơn Tấm Cám trước đó của Ngô Thanh Vân. Phim chặt chẽ hơn, gọn gàng hơn và giải quyết câu chuyện tốt hơn. Có thể phim chưa được đến mức hay xuất sắc, chưa được trọn vẹn nhưng đong đầy cảm xúc.

>>> Lớp đào tạo diễn viên tại tphcm
>>> Thông tin phim Khi Con Là Nhà

Nhìn poster tưởng phim thời thập niên 60, nhưng thực ra không phải đâu nha, đoạn đó có 1/3 đầu phim thôi, mà toàn quay nội cảnh. Với lại tiền đâu mà phục dựng ngoại cảnh Sài Gòn xưa, bán hết nhà của đoàn phim còn chưa làm nổi nữa mà, với lại giờ là TP.HCM rồi, không có ai cho dựng lại Sài Gòn thời Mỹ Ngụy đâu.

Như Ý là Cô Ba Sài Gòn trong phim, đầu phim diễn hơi lố, nhìn đi ẹo ẹo như cá lòng tong mà muốn vẹo xương sống theo luôn á. Mà em này đúng chất trẻ trâu luôn, vải của mẹ đem may áo dài mà mặt cứ nhơn nhơn, tát có cái mà làm như chết tới nơi ấy, ra đời nó tát cho thảm hơn mà còn phải ngóc dậy nè. Cũng may cuối phim cũng hiểu được chuyện nên diễn tốt hơn hẳn. Bài học rút ra là chỉ cần nhìn thấy tương lai của mình bị thời gian tàn phá, đứa nào cũng sợ đái ra quần mà sống cho tốt thôi.

Phim có anh chàng gì đó con trai bà Thanh Loan ở thời hiện đại, anh này đúng kiểu sến sến do xem phim Hàn nhiều, mặt lúc nào cũng ngơ ngơ như không hiểu chuyện gì diễn ra, ảnh từ đầu đến cuối có một biểu cảm với giọng thoại rất đều đặn, dù sao cũng đẹp trai và vai cũng nhỏ nên thôi tha thứ. Nhân tiện nói tới Hàn, em Như Ý chắc cũng học theo mấy em trong phim lãng mạn Hàn, nhà lúc đó thì nghèo mà ngày thay tám chục bộ đồ, mà bộ nào cũng đẹp vãi ra, nghèo thì nghèo, đồ vẫn phải đẹp.

Đoạn mà Helen đi vô văn phòng, trời má, y chang The Devil Wear Prada luôn, cũng phim về thời trang. Tạo hình của nhân vật Helen cũng giống nữa, cơ mà may quá Diễm My 9x diễn khá tốt nên thấy rất tự nhiên. Nói chung Helen cũng lành tính, cuối phim chỉ cần một câu nói thần chú của anh đẹp trai kia là thay đổi ngay, chả kiên định gì cả, phải chơi tới luôn là phim có nhiều cái hay rồi, kết chỗ đó hơi hụt hẫng.

Đoạn Như Ý chạy từ trong nhà ra lúc mới đi “xuyên không” đã gào lên “Sài Gòn đâu, Sài Gòn của tôi đâu”, ơ, hỏi mình thì biết hỏi ai. Hay là hỏi Nam Lộc nhé, ổng có bài “Sài Gòn ơi vĩnh biệt”, hay là hỏi Nguyễn Đình Toàn cũng được, ổng viết bài “Sài Gòn niềm nhớ không tên” nên chắc biết. Tóm lại câu hỏi “Sài Gòn của tôi đâu?” là một câu hỏi mang tầm triết học duy vật biện chứng trong mối quan hệ mâu thuẫn thực tại khách quan, muốn trả lời phải đọc Tư bản luận lại từ đầu, thôi khó quá bỏ qua.

Phim có hình ảnh đẹp, chăm chút, nhạc phim hay, có bài Tân Thời nội dung rất hợp thời, “Đôi khi nhiều quá lại hoá như không, Ôi hiện đại quá người ta khó gần, Hiện đại làm chi em hỡi? Hiện đại làm chi để mình càng thêm cách xa nhau”.

Phim có After Credit cũng khá vui, ai rảnh thì ở lại xem, không rảnh thì cứ chạy nhanh ra nhà WC, chả sao cả.

Bùi An

Share Button