[Review] Veteran

Tin tức Điện ảnh

Bộ phim Hàn Quốc – Veteran – ra rạp cuối tuần qua đã làm tròn được bổn phận của nó: gây cười cho khán giả, giới thiệu bi kịch và xoắn cuộn vào đó những pha hành động giúp giải quyết mâu thuẫn một cách trọn vẹn nhất.

>>> Đánh giá phim Kẻ Thế Mạng
>>> Đánh giá phim Hitman: Agent 47

fullsizephoto607098

‘Veteran’ là một ví dụ sản phẩm điện ảnh điển hình sở hữu quy mô trung bình của Hàn Quốc ở thời điểm hiện tại. Phim minh bạch ngay từ poster, giới thiệu hướng đi của mình và 2 tuyến nhân vật chính. Do đó, nếu khán giả đã xem qua giới thiệu nhân vật, có thể đoán trước kịch bản biến chuyển ra sao. Cái mà họ không đoán được là với những nguyên liệu đó, nhà sản xuất sẽ làm tới đâu.

Quả thật, ‘Veteran’ đã thuyết phục được người viết bài khi biết cân đo đong đếm, đưa những nét đặt trưng không lẫn vào đâu được của phim bộ Hàn Quốc lên màn ảnh rộng.

‘Veteran’ mang một chút hài – kim chỉ nam cho khâu quảng bá và là yếu tố tiên quyết giữ mắt khán giả hướng lên màn hình từ những phút đầu của phim.
‘Veteran’ kịch tính đến mức nhàm chán: Một anh hùng mang lý tưởng chỉ có trên thiên đường đối đầu với một ác nhân đầy đủ tiêu chuẩn ở mọi phương diện.
‘Veteran’ không e dè ở khoản ‘hành động’. Hoặc là nhà sản xuất muốn giữ kín, xây dựng cao trào để bùng nổ ở khúc cuối phim. Hoặc là quy mô sản xuất buộc họ dồn hết vào một phân đoạn như vậy. Dù gì chăng nữa, khán giả không thể tìm ra thêm yếu tố nào để buộc studio thêm thắt vào những cảnh hành động nữa, nếu như không muốn nó trở nên hư cấu như ‘Furious 7’.

Veteran-1

Và bây giờ là màn giải thích cho sự xoắn cuộn của 3 yếu tố trên. Khi xem ‘Veteran’, khán giả được dịp thấy ‘hài’ lồng trong ‘hành động’. Những cảnh đánh nhau tay đôi gợi nhớ tới những thước phim ngày cũ có Thành Long tham gia, khi mà anh sử dụng lợi thế của môi trường cũng như các vật liệu xung quanh để đánh trả. Khác với ngôi sao võ thuật Hoa ngữ, nhân vật trong ‘Veteran’ có phần vụng về hơn, mánh lới hơn và cực kỳ đậm chất Hàn Quốc. Tính cách nhanh nhảu (mà ẩu) của họ muôn thuở là yếu tố gây cười.

Trong ‘bi’ có ‘hài’, một lần nữa… một phong cách rất Hàn Quốc. Nhà viết kịch vẽ lại bức tranh cuộc sống màu hồng. Nhưng có thêm chút màu đen – cốt để nối dây cho bi kịch. Hai thái cực đó là (xin phép spoil nhẹ): viên cảnh sát Seo Do-cheol và người bạn hành nghề lái xe tải của anh.

Nhịp phim ở đoạn giữa khá chậm bởi tác giả sa đà vào khai thác bi kịch: tô vẽ ác nhân và dồn nén cao trào.

‘Veteran’ có một twist nhỏ nhưng twist này không đáng để người xem chờ đợi. Nó khiến họ hả hê hơn là thỏa mãn vì cao trào cần được giải phóng. Cảm giác này giống như xem phim bộ Hàn Quốc ngày xưa vậy. Hễ mỗi khi nhân vật phản diện sắp bị phơi bày ra ánh sáng, là y như rằng, anh ta/cô ta tìm được đường thoát thân; thế là bộ phim kéo dài thêm chục tập nữa.

Veteran-2

Để dễ hình dung, gói gọn trong 2 tiếng chiếu phim thì bi kịch đã chiếm gần nửa thời lượng rồi. Rất may, ‘Veteran’ có chèn vài trường đoạn ‘hài’ vào trong mạch bi kịch xuyên suốt đó; nhưng, nó vẫn bị yếu tố ‘bi kịch’ kiểm soát.

Và đây, yếu tố cuối cùng đồng thời là điểm sáng chói lòa của nguyên bộ phim: những cảnh quay hành động nghẹt thở. Thứ nhất, những cảnh rượt đuổi bằng xe 4 bánh không kém gì thành phẩm đến từ Hollywood (đua xe trong đường hầm, rượt đuổi trên phố, tung bể xe <mà toàn là xe xịn> làm nền…). Thứ hai, cảnh xung tả hữu đột và những đòn dứt điểm truyền được cảm giác ‘đau’ và ‘thốn’ cho khán giả.

Thứ ba, chứng kiến các nhân vật đánh nhau là giải pháp duy nhất giúp khán giả giải tỏa mọi bức bối khi mà cao trào lên tới đỉnh điểm. Không có bên thứ ba, không có phép màu. Chỉ có hai nhân vật ở hai phe chính/tà. Cũng chẳng có tòa án lương tâm. Chỉ có quần chúng chứng kiến. Anh hùng thì mất mát. Ác nhân lại sơ hở. Và cả hai nhận lại đúng những gì mình đã cho đi.

Bàn về diễn viên, theo cảm nhận cá nhân của người viết bài, không ai đột phá. Họ dễ phân biệt vì vai diễn đã giàu bản sắc rồi. Về hình ảnh, màu phim dễ chịu nhưng hơi tối, không biết là do rạp tiết kiệm điện hay nó sẵn vậy rồi? Âm thanh cũng vậy, hòa chung với 2 yếu tố trên và nằm ở mức 5/10, tức không ít cũng không nhiều… hay, nói cách khác là… đủ.

Veteran-3

Nhìn chung, ‘Veteran’ xem được, nằm ở mức trung bình giữa các phim Hàn (đang bị cái bóng quá lớn của ‘Assassination’ chi phối) trong thời điểm hiện tại. ‘Veteran’ không khoa trương, màu mè, vào thẳng vấn đề từ quảng bá đến nội dung. Một khi khán giả đã chọn, họ sẽ không hối tiếc vì quyết định của mình. Tuy nhiên, nếu xuất hiện một tựa phim khác lấy mô-típ tương tự và quy mô chỉ dừng lại ở mức như vầy, khán giả sẽ không còn hứng thú nữa.

Torune

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *