[Review] Đại chiến hành tinh khỉ – War for the Planet of the Apes (2017)

Tin tức Điện ảnh

RISE mang đến sự mới mẻ cho câu chuyện về hành tinh khỉ. DAWN mang đến hy vọng, có phần thiên vị cho một phe, trước khi mọi thứ trở nên bưng bét. WAR đích thị là cuộc chiến, vì cá nhân, vì tập thể, không ai thoát được, cái chính là họ muốn can dự tới chừng nào và chịu trả cái giá lớn tới đâu!?

>>> Đánh giá phim Cô gái đến từ hôm qua
>>> Lớp đào tạo diễn viên tại TPHCM

War for the Planet of the Apes” – chương cuối của bộ tam – vừa ra rạp tuần này. WAR mang sắc thái u ám, tinh thần rũ rượi, nặng nề, cho người xem cảm giác như những phim khai thác đề tài ‘chiến tranh’; hoàn toàn khác với hai phim trước (như đã chia sẻ ở trên) nhưng sự khác biệt này là điều không thể tránh khỏi và cần phải thực hiện nếu nhà làm phim muốn kết thúc series này.

Với torune, ánh sáng của phim khá khó chịu, chỉ có từ tối hoặc tối hơn. Màu phim làm bệt bệt, đúng phong cách của những phim kể về chiến tranh, về lịch sử… Âm thanh của WAR rất tốt, nhưng hơi cũ, cảm giác lạc trôi về hơn 20 năm trước. Vì phim ít thoại nên âm thanh/nhạc nền nghe rất rõ, rất dễ nhận biết ở những phân cảnh mà ekip làm phim muốn ‘thao túng’ cảm xúc của người xem.

Nói về ‘hành tinh khỉ’ mà không nhắc tới công nghệ motion-capture quả là một thiếu sót, cảm nhận của mình là công nghệ này của nhà làm phim đã chín muồi từ hồi DAWN rồi, nên trong WAR, sự cải thiện không đáng kể. Và thông qua nền tảng đồ họa vững chắc, những cải tiến chuyển hướng sang cách diễn, cách lột tả nội tâm của những con khỉ chỉ với hành động, cử chỉ, hoặc lời thoại ú ớ, éc éc…

Karin Konoval, left, and Amiah Miller in Twentieth Century Fox’s “War for the Planet of the Apes.”

Lời thoại trong phim rất ít, ngắn, nhát gừng, đúng tâm thế chiến tranh luôn. Ai cũng muốn hành động và muốn hành động ‘nói’ thay lời của họ. Vì phim ít thoại nên cảm xúc được biểu đạt qua cửa sổ tâm hồn: những ánh mắt. Thiệt sự, không thể đếm xuể biết bao nhiêu lần đạo diễn hướng máy quay vào gương mặt của tất cả nhân vật trong phim. Ở đó, khán giả tự suy ra những biểu cảm buồn, vui, giận, đau xót, thù hằn, tiếc nuối, lo lắng… của cả khỉ lẫn người. Vì là phim ‘chiến tranh’ nên cảm xúc thù hằn áp đảo mọi cảm xúc khác, nên đôi chỗ khiến người xem bực bội lây.

 

Tóm lại, WAR hoàn thành tốt nhiệm vụ khép lại series về hành tinh khỉ theo cách mà series này cần phải khép lại: một cuộc chiến mà khán giả lẫn người tham chiến có thể không thích. Phim ít thoạt, diễn biến nội tâm khá nhiều nhưng là những diễn biến điển hình trong một cuộc chiến, nơi không có kẻ đúng, kẻ sai, chỉ có người dám sống/chết vì lý tưởng.

Torune