Khi nói xấu sếp là niềm vui của nhân viên

Giải trí Đời Sống

Bạn làm việc qua bao nhiêu công ty? Nhận xét của bạn về từng sếp thế nào? Có bao giờ bạn nghĩ mình sẽ ngồi nhận xét một cách khách quan một cách nghiêm túc về những sếp của mình, chứ không phải là những cuộc “trà chanh chém gió” đâu đó.

Nhiều người e dè thì có thể trả lời rằng: À, ờ, sếp cũng tốt, cũng có cái nhìn sâu sắc về thị trường nhưng đôi khi hơi bảo thủ. Hay: Ờ, sếp mình là số 1, quá giỏi luôn. Vậy nhưng nếu bạn đi xin việc, mà bị người phỏng vấn hỏi thì bạn sẽ trả lời thế nào? Nhiều người thật thà thì nói tất tần tật, nhiều người giữ kẽ thì ậm ờ cho qua. Bởi nếu sếp tốt, giỏi thì dễ nói, còn sếp hơi có “chứng” thì nói ra lại sợ mang tiếng ní xấu sếp.

Đó là chuyện khi phỏng vấn xin việc, nghĩa là có một chút áp lực không lường trước được phản ứng của nhà tuyển dụng, hoặc nhà tuyển dụng đang muốn “thử thách” chúng ta. Nhưng nếu chẳng có nhà tuyển dụng nào, mà yêu cầu bạn nhìn nhận và đánh giá về sếp thì bạn sẽ nói thế nào?

Tụm năm, tụm ba nói xấu sếp là niềm vui nhân viên.

Theo tôi, sếp – dù tốt hay xấu, dù giỏi hay không, dù thành công hay thất bại, thì chúng ta đều sẽ học được một điều gì đó trong suốt thời gian làm việc.

Sếp giỏi, bạn sẽ học hỏi được rất nhiều điều, về cách nhìn, cách quản lý, hay đơn giản là đối nhân xử thế.

Sếp thành công, bạn sẽ học hỏi được những câu chuyện thành công của sếp, học được cách đi lên từ hai bàn tay trắng chẳng hạn.

Nhưng sếp thất bại, sẽ cho bạn nhiều bài học hơn nữa, cho bạn biết vì sao họ thất bại, cái nhìn về thị trường, quản lý, tầm nhìn và khả năng vực dậy của công ty? Đặc biệt là cách mà bạn học được đó là làm thế nào nếu mình cũng rơi vào trường hợp ấy.

Nịnh bợ khi có mặt sếp

Tuy nhiên, hiện nay theo tôi, vấn đề thường được bàn tán nóng hổi nhất của các bạn nhân viên, trong các buổi trà chanh chém gió là một hình mẫu sếp khác – Sếp hắc ám. Chúng ta sẽ nghe đủ kiểu những câu đại loại như:

– Bà đó tham quá, cái gì cũng muốn nhảy dô rồi chả làm được gì.
– Thàng cha đó chỉ biết bóc lột sức lao động, làm việc đến 9-10h tối mà lúc nào cái mặt cũng cau có.
– Ê, bà sếp mày còn giao cho mày làm mấy công việc trời ơi đất hỡi nữa không.
– Mấy ông bà ấy tưởng mình là ai chứ, trả lương thấp mà cái gì cũng muốn mình làm, đúng là tiền thì ít mà thích hít đồ thơm.

Đại loại vậy đấy, bị o ép, lương ít làm việc nhiều, bắt nhân viên ôm đồm tất cả… Nhưng rồi một ngày nào đó, bạn chuyển sang một công ty khác, hôm đó có việc cần rất gấp, một việc nào đó mà cả công ty chưa ai có kinh nghiệm, và bạn sực nhớ là ở công ty cũ bạn thường hay bị sếp ép làm, bạn hiểu rất rõ nó. Ô, thế là bạn thành ngôi sao đấy. Chả phải lúc ấy, đó là cơ hội thăng tiến cho bạn hay sao, là cơ hội bạn tỏa sang đó sao.

Hay khi bạn bị làm trong môi trường đầy áp lực, một lần đi phỏng vấn công ty khác, người phỏng vấn hỏi: Em có làm được việc trong môi trường áp lực không, bên anh trả lương cao lắm nhưng cũng áp lực lắm.

Nếu bạn trả lời trót lọt và còn thêm dẫn chứng hàng loạt công việc bạn làm, những áp lực bạn trải qua, chẳng phải bạn sẽ vượt qua màn phỏng vấn đó sao?

Chuyện gì cũng có cái giá của nó cả, bởi vậy, hãy cứ NÓI XẤU SẾP trong những cuộc trà chanh chém gió nếu thích, còn không, cũng đừng quên họ vì họ cũng giúp bạn trưởng thành và cứng cáp hơn dù đó là gì chăng nữa.

À, nhưng mà mình ghét nhất câu nói này: “Sếp là người tạo công ăn việc làm cho nhân viên, không có sếp thì chúng ta chết đói và thất nghiệp đấy”. Đơn giản vì, sếp tạo công ăn việc làm, thì chúng ta cũng làm việc bán sức lao động đổi lại, chúng ta không phải nhận không của ai cả, miễn chúng ta có niềm say mê với công việc, với công ty. Thế thôi.

Từ chuyện sếp khó tính, chuyên quyền cho đến phong cách ăn mặc, đầu tóc của sếp đều trở thành đề tài “nóng” trong câu chuyện phiếm của nhiều chị em. Rồi đến cả chuyện của vợ sếp, con sếp hay…bồ sếp cũng được các bà tám khai thác triệt để.

Từ "bệnh" nói xấu sếp

Đã thành thói quen, nói xấu sếp trở thành một “món ăn” hấp dẫn đối với cánh văn phòng. Lúc rảnh rỗi, những câu chuyện về các “vị lãnh đạo” luôn là chủ đề nóng được chị em hưởng ứng nhiệt tình. Không chỉ trong các cuộc tán gẫu ở nơi làm việc mà cánh văn phòng còn lập hẳn cả một topic trên mạng để các staff vào “xả hận.” Từ chuyện sếp khó tính, chuyên quyền cho đến phong cách ăn mặc, đầu tóc của sếp đều trở thành đề tài “nóng” trong câu chuyện phiếm của nhiều chị em. Rồi đến cả chuyện của vợ sếp, con sếp hay…bồ sếp cũng được các bà tám khai thác triệt để.

Vừa gặp mấy đồng nghiệp ở nhà ăn của công ty là Linh, nhân viên một công ty ở Cầu giấy đã than vãn: “Cái tay H hôm nay lại dở chứng. Sổ sách mình làm xong và rà đi soát lại không biết bao nhiêu lần rồi giờ lại bắt lôi ra làm lại. Chắc đi qua thấy mình ngồi chơi rảnh rỗi quá nên ấm ức phải “hành” cho bằng được mới thôi.” Tay H mà Linh nhắc đến ở đây là trưởng phòng cô. Trong công ty, chẳng ai lạ gì cái tính độc đoán, áp đặt và hay bắt chẹt nhân viên của H. Đến cơ quan thì hách dịch, độc đoán làm bộ lấy le với nhân viên nhưng về nhà lại sợ sếp bà một phép.

Dù gần 50 tuổi rồi nhưng sếp Linh vẫn thích mặc đồ sặc sỡ, màu mè, quần áo thì teen khỏi nói. Mùa hè, trời nắng nóng, sếp hay xách cặp về sớm nhưng nhân viên đố ai được sếp cho về trước 5h. Linh nói đùa: “Quần áo của sếp mặc còn rực rỡ hơn cả cái Tũn cháu mình. Khi nào mà sếp có style mới là bọn mình lại nói nhỏ với nhau: Hôm nay tắc kè hoa lại đổi màu.”

Khốn đốn với những ông chủ khó tính

Còn N.H.N, nhân viên kinh doanh một công ty cổ phần lại gặp phải vị sếp có máu 35. Công ty quy định đi làm mặc váy ngắn, thế là có lần gặp N, ông vờ cúi xuống buộc dây giày tiện tay vuốt vào chân cô khen: “Con bé này ăn gì mà nuột thế!” làm N chết khiếp. Từ hôm ấy N luôn cảnh giác cao độ với ngài giám đốc của mình.

Sếp của H.N nổi tiếng là keo kiệt, tính toán chi li từng tí một, mùa hè nóng nực mà lúc nào cũng bắt nhân viên phải có chủ trương tiết kiệm, tắt hết các thiết bị điện. Nhưng riêng sếp thì vẫn an vị trên phòng cao có máy lạnh “đông ấm, hè mát”, nào thấu cho nỗi khổ của anh em ở dưới. Đã thế lại mê gái, phòng N tháng trước vừa có em mới về, chân dài lại được cái mau miệng, nói ngọt hơn kẹo nên sếp quý kinh khủng, đi đâu cũng dắt em ấy theo. Thành ra bọn nhân viên “già” như N bị cho ra rìa, lại suốt ngày bị so "Bọn em kém hơn Huyền nhiều", "Có gì cứ hỏi Huyền nhé!". 

Không thể biểu lộ thái độ trước mặt sếp, nên dù ấm ức chị em vẫn cố gắng nín nhịn "để dành" vào WC cùng hội bạn "tám", hay lát xuống café hoặc vào diễn đàn “xả hận”. Thành ra toilet công sở cũng trở thành địa điểm tránh mặt sếp lí tưởng để chị em buôn chuyện.

Trên một diễn đàn phụ nữ, nickname có tên mapull than thở về ông chủ của mình: “Sếp gì mà không có lập trường chính kiến, cái gì cũng phải hỏi nhân viên. Đến khi làm sai cũng đổ hết lên đầu cấp dưới. Được ông sếp tổng hiền lành, giỏi giang thì khổ nỗi lại đi công tác suốt nên mọi việc ở nhà đều giao lại cho sếp phó. Sếp phó ngày xưa có tiếng lông bông, nhờ mác con ông cháu cha được lót vào, chuyên môn nghiệp vụ thì chỉ ở dạng sơ cấp. Nhưng lúc nào cũng muốn thể hiện mình, giành hết việc của nhân viên mà giải quyết không nổi thì lại hậm hực, khó chịu. Làm được một tý thì lu loa cho cả thiên hạ biết, nhưng nhân viên nhỡ làm sai thì rêu rao cả năm. Còn mức độ ga lăng của sếp phải gọi là ở mức âm vô cùng. Gặp mình bụng bầu vượt mặt, ôm một đống tài liệu to tướng đi từ trên lầu xuống gặp sếp, ông vẫn tỉnh bơ, hai tay đút túi quần bước xuống cầu thang".

Còn bà sếp của Hiền (Hà Nội) thì ghê gớm hơn. Hiền chán ngán tâm sự: "Cái gì sếp nói ra cũng đúng hết. Ai làm khác sếp tức là người đó ngu, kém cỏi. Lúc nào cũng lấy mác du học với 20 năm kinh nghiệm thâm niên trong nghề ra để “thị oai” với nhân viên. Ngày nào cũng đày ải nhân viên bằng cách “ép” làm việc quá giờ có khi đến 11-12 tiếng, không được nghỉ trưa, một năm thì chỉ có 7 ngày nghỉ. “Cho nên trước mặt bà ấy chỉ có vâng với dạ không hơn.”

Có hôm, vừa đặt chân vào công ty, Hiền đã nghe cô bạn đồng nghiệp nhắn gấp: Chị vào phòng sếp phó ngay, hình như có chuyện gì. Hóa ra hôm trước, sếp trưởng có giao việc cho Hiền, xong việc cô chỉ báo cáo lại với sếp trưởng mà không có ý kiến gì với sếp phó nên thành thử bị sếp “để bụng ấm ức”. Hôm đó, Hiền được sếp “ân cần” giáo huấn: "Em là nhân viên của chị, làm gì cũng phải báo cáo chị, đến anh T (sếp trưởng) còn trao đổi công việc với chị, huống hồ gì em, đối nhân xử thế của em kém quá".

Cô bực mình: “Chẳng lẽ công việc do người khác giao cho mình cũng phải báo cáo với sếp phó. Mà nó chẳng liên quan cũng không cần thiết.”

Cô tâm sự: “Muốn bỏ việc lắm nhưng ngặt nỗi cũng chẳng dễ dàng, gì với lại công việc nó ổn định nên cũng quen rồi. Bỏ rồi lại phải vất vả tìm việc mới. Mà chắc gì sếp mới đã hơn sếp cũ. Nói ra để giảm stress chứ xong thì mọi việc đâu lại vào đấy cả.”

 Đến bị "vạ miệng" vì nói xấu lãnh đạo

Cũng chỉ vì cái tính thích buôn chuyện, tức không chịu nổi phải xả cho hết giận mà nhiều chị em đã bị vạ miệng vì tội dám nói xấu “lãnh đạo.”

Hạnh Vân, làm cho một công ty xuất nhập khẩu ở Đống Đa, đang đứng khua chân múa tay phàn nàn với mấy đồng nghiệp trong phòng về vụ bị khiển trách oan thì sếp đứng ở sau lưng từ lúc nào. Được cái sếp Vân cũng dễ tính, chỉ cười xuề xòa bỏ qua. Từ lần ấy, Vân tỏ ra “kiệm lời” hơn, cũng chẳng dại gì mạnh miệng phát biểu về sếp ở cơ quan. Cô rút kinh nghiệm nếu có tức thì cũng chỉ về than vãn với mẹ ở nhà.

Nhưng không phải ai cũng may mắn gặp được “vị tư lệnh” dễ dàng bỏ qua như Vân. Thấy sếp và Huyền thân thiết nên N phao tin là 2 người đang hẹn hò, bồ bịch. Không hiểu thế nào mà việc lại đến tai sếp bà ở nhà. Đã thế cô lại còn lên một diễn đàn kết tội sếp tính tình nhỏ nhen hơn cả đàn bà, chuyên môn nghiệp vụ kém, lại hay gây áp lực với nhân viên. Không may cho cô là một đồng nghiệp cùng công ty lại biết nick của cô trên diễn đàn. Sẵn tính xu nịnh nên bao nhiêu “nỗi niềm, tâm sự” của H đều được cô bạn “moi” ra hết và gửi thẳng lên cho sếp. Vì thế, cũng không có gì lạ khi ngày hôm sau trong buổi họp của công ty, giám đốc đã thẳng tay sa thải cô nhân viên “lắm chuyện.”

Còn Linh thì cứ mãi lận đận, đến giờ công việc vẫn chưa ổn định. Căn nguyên cũng tại vì bị ám ảnh bởi ông sếp cũ khó tính, dữ như “chằn”, Linh quyết định đầu quân sang công ty khác. Nhưng đi đâu cũng không tránh khỏi “oan gia”, sếp mới còn kinh khủng hơn sếp cũ về độ đàn áp, vắt kiệt sức nhân viên. Ấm ức nên suốt ngày người ta chỉ thấy cô kêu ca, phàn nàn về tính xấu của xếp mình. Nếu không phải là người có năng lực thì ông chủ đã thẳng tay cho cô nghỉ việc từ lâu rồi. Làm được gần một năm, Linh lại đang tính bài “chuồn” vì chịu không nổi. Xem ra công việc của Linh vẫn cứ long đong mãi cũng chỉ vì…sếp khó.