Chuyên mục lưu trữ: Điện ảnh

[Review] Logan Lucky (2017)

Tiền không tự sinh ra và không tự mất đi, nó chỉ chuyển từ tay người này sang tay người khác. Đây là thông điệp dễ thấy nhất trong ‘Logan Lucky’, phim mới của đạo diễn Steven Soderbergh, người từng có những thành phẩm khai thác đề tài tương tự: trộm cắp có kế hoạch.

>>> Thông tin phim Tháng năm rực rỡ
>>> Lớp diễn xuất ngắn hạn tại TPHCM

Cá nhân mà nói, torune rất thích màu của phim này. Nhiều ánh sáng, có sắc vàng và xanh. Tạo cảm giác rất gần với thiên nhiên, như đang bước ra một không gian rộng dưới khoảng trời đầy nắng. Thêm nữa, màu sắc này một phần giúp khán giả hòa vào được khí hậu khô, hanh của địa phương dùng làm bối cảnh trong phim.

Màu phim không quá nóng cũng không quá lạnh, nó nhàn nhạt, dợn dợn, như chính cốt truyện và cuộc sống của những con người trong ‘Logan Lucky’. Phim có nhiều yếu tố điển hình của các phim lấy đề tài trộm cắp của Hollywood, cũng motif: một nhân vật bị dồn đường cùng, tập hợp các tay chơi khác để làm một vụ đổi đời. Nhưng… cái mình thích, mà trước đây mình tưởng như không thích, ở phim là không yếu tố nào bị làm quá.

Như đã nói ở trên, cốt truyện và diễn xuất (bề nổi) của nhân vật tạo cảm giác bình bình, nhưng bên trong lại cực bồn chồn, dữ dội. Và, một khi bước vào phi vụ, họ cũng chẳng tỏ vẻ nguy hiểm, họ tỏ thái độ bình thản, sẵn sàng chịu tay trắng (như điều lệ thứ 10 của anh em Logan). Diễn biến phim gần với đời thực, lúc thì chộn rộn, lúc thì chán ngắt. ‘Logan Lucky’ khác nhiều sản phẩm từ Hollywood, những thứ mà Hollywood dùng để dẫn mũi khán thính giả bên ngoài nước Mỹ.

Nước Mỹ trong ‘Lucky Logan’ quả đúng có cơ sở (?) và kiến trúc (?) hơn rất nhiều những quốc gia châu Á, nếu không muốn nói bỏ xa Việt Nam. (Xem trường đua của họ thấy thích mê). Nhưng cũng còn đó những vấn đề của xã hội và ‘Logan Lucky’ chọn đánh vô khía cạnh này.

Người Mỹ trong ‘Logan Lucky’ có khí chất tư hữu. Xuất hiện rắc rối, họ chọn cách “take the matter into their own hands” (tự tay giải quyết). Tư tưởng này xuất hiện trong thế giới quan mọi nhân vật: anh chị em Logan, Joe Bang, hotboy lái xe do Sebastian Stan đóng, đám tù nhân, gã cai ngục, nữ thanh tra (sau khi hồ sơ vụ án bị hủy), thậm chí cả cô con gái nhỏ của Jimmy (đoạn ẻm hát bài ‘Country Road’ khi thấy ba xuất hiện, cũng là đoạn lấy nước mắt bất ngờ của phim).

Về phía diễn viên, mình thích Daniel Craig cũng như nhân vật Joe Bang do anh này thể hiện. Coi xong là ác cảm cho James Bond tiêu tan (haha). ‘Chiến binh mùa đông’ Sebastian Stan xuất hiện ít nhưng dễ để lại dấu ấn. Cảm giác vai Channing Tatum vẫn chưa thể hiện hết vai Jimmy Logan bởi nhân vật này khá ít nói. Nữ chính Riley Keough có nóng bỏng nhưng hơi bị rập khuôn (stereotype) ở tạo hình.

Một điểm khác mình thích ở câu chuyện ‘Logan Lucky’ là phim không tôn vinh kẻ trộm! Khớp với cái ‘chừng mực’ ở cốt truyện, màu sắc và cả quá trình xây dựng nhân vật. Và việc ‘không thiên vị’ này của ‘Logan Lucky’ cũng là một dẫn chứng cho sự chừng mực của phim. Dẫu có cái kết mở, mình không mong xem hậu truyện bởi đây đã là một vụ trộm ‘đủ đầy’ một chút niềm tin, một chút bất cần, một chút may mắn, một chút cảnh tỉnh, một chút an phận… và còn rất nhiều thứ một chút khác, hợp lại, diễn tiến đều đều như cuộc sống thật, vô tình bị nhà làm phim giữ lại, rồi mang lên màn ảnh cho khán giả xem.

Torune

Share Button

Hồng Ánh trở lại phim trường cùng Tháng năm rực rỡ

Sau khi hoàn thành vai trò đạo diễn cùng Đảo của dân ngụ cư, nữ diễn viên Hồng Ánh vừa quay trở lại phim trường với dự án điện ảnh mới nhất Tháng năm rực rỡ của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng.

Chuyển thể từ bộ phim Sunny của Hàn Quốc rất ăn khách tại Hàn năm 2011, Tháng năm rực rỡ dự kiến ra mắt vào đầu năm 2018

Tháng năm rực rỡ có lẽ là dự án quy tụ nhiều gương mặt sáng giá nhất ở cả hai thế hệ: thế hệ đi trước với Hồng Ánh, Mỹ Uyên, Mỹ Duyên, người mẫu Thanh Hằng và thế hế tiếp nối với MC Hoàng Oanh, Hoàng Yến Chibi, Jun Vũ, Thanh Tú, Khổng Tú Quỳnh…

Tháng năm rực rỡ là hành trình đi tìm lại những ký ức thanh xuân của Hiểu Phương (Hồng Ánh) và nhóm nữ quái Ngựa Hoang.

Hiểu Phương tình cờ gặp lại người bạn cũ Mỹ Dung (Thanh Hằng) và cũng là trưởng nhóm Ngựa Hoang.

Đau xót khi biết bạn đang mắc bệnh hiểm nghèo, cũng để thực hiện tâm nguyện của bạn thân, Hiểu Phương quyết tìm lại các thành viên của nhóm Ngựa Hoang.

Hành trình đi tìm những người bạn cũ cũng chính là hành trình để Hiểu Phương trở về với những “tháng năm rực rỡ” của cuộc đời mình.

Từ Đà Lạt, chia sẻ về vai diễn này, diễn viên Hồng Ánh tâm sự: “Sau vai diễn trong Em là bà nội của anh, tôi tập trung vào những dự án của mình. Vai Hiểu Phương lần này đến cũng tình cờ.

Vì ngoài đời, tôi và đạo diễn Nguyễn Quang Dũng là bạn bè hai mươi lăm năm qua, bạn từ hồi cấp 2 ở trường Lê Quý Đôn đến giờ.

Duy nhất trong lứa đi học ngày đó chỉ có tôi và Dũng đi theo nghiệp phim ảnh. Bộ phim này phần nào giống câu chuyện tình bạn của chính Dũng và tôi.

Hơn nữa phiên bản gốc Sunny cũng là một trong những bộ phim tôi rất yêu thích của Hàn Quốc vì cốt truyện chuyện xúc động, một bộ phim hay về tình bạn”.

 

Theo ý kiến của cá nhân Hồng Ánh thì remake hiện tại là xu thế chung. “Tôi đi tham gia các liên hoan phim, thấy những nền điện ảnh khác cũng thế. Quan trọng là việc chuyển thể ra sao, lựa chọn kịch bản gốc như thế nào. Thực sự remake phim là một con dao hai lưỡi” Hồng Ánh nói.

Tháng năm rực rỡ mang đến hai câu chuyện song song về những cô nữ sinh trẻ tuổi tràn đầy hoài bão và những người phụ nữ trung niên đã nếm trải qua cay ngọt cuộc đời.

Khi số phận và tính cách mỗi người đã thay đổi theo thời gian, liệu nhóm bạn nữ quái còn có thể cùng nhau thực hiện ước mơ dang dở khi xưa?

Câu chuyện thời tuổi trẻ những năm 1970, câu chuyện hiện tại diễn ra vào năm 2000, khi Việt Nam chuẩn bị bước sang thế kỷ 21, với Hồng Ánh, đây là một cuộc hội ngộ hiếm hoi giữa hai thế hệ diễn viên hiếm khi có cơ hội được đứng chung trong một bộ phim.

Nếu Hiểu Phương về già được giao cho Hồng Ánh thì Hiểu Phương lúc trẻ sẽ do Hoàng Yến Chibi – cô bạn Hồng Hoa láu lỉnh của Cô gái đến từ hôm qua đảm nhiệm.

Đây cũng là vai chính đầu tiên của Hoàng Yến trên màn ảnh rộng, trong khi Hoàng Oanh sẽ là phiên bản Mỹ Dung thời trẻ của Thanh Hằng.

Khởi quay từ ngày 29-7 với hai bối cảnh chính là Đà Lạt và TP.HCM. Hiện đoàn phim vừa hoàn thành bối cảnh Đà Lạt và sẽ tiếp tục quay tại TP. HCM cho đến đầu tháng 9.

Một số hình ảnh mới nhất của ekip Tháng năm rực rỡ khi ghi hình tại Đà Lạt:

Minh Trang

 

 

 

Share Button

Những người trong cuộc nói gì về “Mang thai tuổi 17”?

Sau gần 1 năm sản xuất bộ phim Tích tắc anh yêu em, từng đạt bằng khen của Hội Điện ảnh Việt Nam ở giải Cánh diều Vàng 2016, tuy bộ phim không thành công về mặt doanh thu… song nhà sản xuất Dung Bình Dương không vì thế mà chùn lòng đam mê phim ảnh của mình… 

Và cũng trong thời gian ấy, chị âm thầm đi thực tế tại nhiều cụm rạp ở một vài tỉnh thành, vài trường đại học và trung học thành phố để tìm hiểu sở thích, nhu cầu khán giả, nhất là các khán giả tuổi teen trước thể loại, đề tài câu chuyện phim.

Cùng việc ra rạp xem phim Em chưa 18, chị đọc hơn 30 kịch bản phim điện ảnh, trong đó có 20 kịch bản về tuổi teen, ngôn tình, thì tiểu thuyết Mang thai tuổi 17 của nữ tác giả trẻ 26 tuổi Võ Anh Thơ đã hoàn toàn thuyết phục chị, bởi khả năng đáp ứng những tiêu chí mà chị đang mong muốn khi quyết định sản xuất một bộ phim.

Tác phẩm này mang lại những khoảnh khắc hài hước, tâm lý vui nhộn… Song song đó, cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo tình trạng dễ dãi ở lứa tuổi học trò dẫn đến những hệ lụy không ai lường trước được khi mang thai sớm.

Chị nhanh chóng quyết định mua lại bản quyền tiểu thuyết Mang thai tuổi 17 và thành lập ngay êkíp sản xuất phim cùng hướng đi hoàn toàn bài bản chuyên nghiệp. Các thành phần làm nghề chủ chốt chuyên nghiệp lâu năm của êkip đoàn phim như: Cố vấn nghệ thuật NSƯT Lê Cung Bắc, Biên kịch Thạch Tuyền, Đạo diễn Chu Thiện, Casting phim Đạo diễn Bá Vũ, Công ty Vietcas và Đạo diễn – Giảng viên Thanh Thương.

Chị cho biết thêm về quyết định chọn Chu Thiện làm đạo diễn bởi anh từng làm nhiều phim truyền hình đạt rating cao, nhất là trong quá trình thực hiện bộ phim Trận đồ bát quái, do chị cùng đồng hành sản xuất đã gây nhiều tiếng vang. Anh Thiện đã rất nghiêm khắc chỉn chu trong việc không để khâu thiết kế làm mâm trái cây giả mà phải mua thật hoàn toàn mới tạo hiệu ứng chân thực.

Điều đáng mừng là có tới 90% lượng diễn viên khi đến casting đều có chung mẫu số “rất thích tựa phim”. Chị còn chia sẻ thêm, ngoài việc sản xuất Mang thai tuổi 17, trong thánh 11 tới, công ty Dung Bình Dương còn tiến hành sản xuất thêm bộ phim thiếu nhi Chú ơi đừng cưới mẹ con sẽ do đạo diễn Đinh Tuấn Vũ thực hiện.

Đạo diễn Chu Thiện tâm sự: “Một đề tài hoàn toàn mới, khá thú vị cho giới trẻ vẫn hội đủ yếu tố lãng mạn, hài hước có khi phải giật mình… Sẽ có những phản ứng nhiều cách bởi các tình huống xử lý lạ lại khá dung dị. Tôi không muốn xây dựng hình ảnh cô nữ sinh 17 tuổi mang thai mà phải luôn mặc áo dài, nén bụng đến trường… thật quá khủng khiếp… Và tôi sẽ có cách tháo gỡ cho nhân vật với lý lẽ riêng.

Phim sẽ được quay tại nhiều địa phương: Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Lạt, Nha Trang và Đà Nẵng… hy vọng sẽ mang nhiều màu sắc riêng, hấp dẫn. Với một dàn sao sẽ là những ngôi sao nổi tiếng và điều mà chúng tôi đang cần là tìm 2 nhân vật chính trẻ thật sự phù hợp vai là Nam thần và Nàng ngốc. Và từ đó sẽ bồi đắp thêm cho tính cách thật riêng, độc đáo nổi bật trong sự phát triển chung của đường dây câu chuyện”.

Biên kịch Thạch Tuyền chia sẻ: “Tiểu thuyết Mang thai tuổi 17 hoàn toàn có cá tính, đưa ra vấn đề lớn bởi tính thực trạng cho cả giới trẻ, phụ huynh và chính quyền, trước bút pháp dễ đọc, dễ thương, có thông điệp rõ ràng. Khi nhận chuyển thể tôi cố gắng giữ tinh thần thông điệp… Đừng để điều đó xảy ra khi bạn còn quá trẻ. Cần có tính đại chúng, nhiều đối tượng khán giả, nhất là từ 16 đến 22 tuổi chưa có hành trang vào đời mà đã mang thai…đó là một bi kịch, song rất cần những yếu tố, không khí năng động phù hợp tuổi teen của dòng phim thị trường. Cố gắng kéo khán giả đến rạp, bảo đảm tính an toàn cho nhà sản xuất”.

Đạo diễn Bá Vũ, công ty Vietcas phụ trách phần casting: “Đây là một kịch bản thị trường khá ấn tượng. Rất nhiều người đến casting vì nghe tựa phim nên gây tò mò. Chúng tôi cố gắng đi theo hướng của phim Em chưa 18 là tìm ra gương mặt mới và kéo khán giả đến rạp là để xem câu chuyện phim. Chúng tôi vẫn thường nói đùa… ‘Chúng ta tiếp tục yêu sao hay tìm gương mặt mới…?’ vì trước đó khá nhiều phim có sao vẫn cứ chết như rạ… Vì vậy tiêu chí của chúng tôi ‘tìm kiếm tài năng, thú vị, bất ngờ'”.

Nữ tác giả Võ Anh Thơ sinh ngày 23/2/1991, quê ở Trà Vinh, hiện sống ở Sài Gòn, rất đam mê văn học. Năm 12 tuổi đã viết nhiều truyện ngắn. Năm 22, 24 tuổi đã phát hành 3 cuốn: Hạ Tuyết, Lời hứa thủy chung và đặc biệt cuốn Gái xấu công sở, phát hành khá tốt. Ngoài ra cô còn hai tác phẩm: Người mẹ được gửi đến từ thiên đường và Nữ hoàng tạo mẫu tóc đang chờ xuất bản…

Năm 2012, Thơ tình cờ đọc và thực sự cuốn hút trước tâm sự của các em nhỏ mang thai sớm trên mạng, thế là nhớ ngay tới cô bạn thân hồi cấp 1 cũng khi tròn 17 tuổi có bạn trai và đã mang thai… Thế là Thơ lao vào viết liên tục trong vòng 4 tháng. Sau đó Thơ đã đi chào hàng ở rất nhiều nhà xuất bản, song đều bị từ chối.

Đến đầu năm 2014 cô tiếp tục tìm đến nhà xuất bản Alphabooks và thật may họ đã chấp nhận phát hành 2.000 cuốn, không ngờ sách tiêu thụ khá nhanh. Đầu 2015 NXB tiếp tục cho tái bản tiếp 3.000 cuốn…và cho tới nay cũng đã hết sạch. Đây là tác phẩm đầu tay được nhà đầu tư Dung Bình Dương mua thực hiện phim điện ảnh. Thơ hy vọng hiệu ứng của bộ phim thật sự hấp dẫn khán giả. Từ đây ý nguyện sắp tới Thơ sẽ đọc, học thêm để viết kịch bản điện ảnh phim, nhất là ở thể loại tâm lý xã hội.

Vũ Liên

Share Button

[Review] IT (2017) – Phim kinh dị hay nhất năm

Còn hơn tháng nữa mới đến mùa Halloween, mùa của các bộ phim kinh dị, tuy nhiên, ngay sau khi IT ra rạp, dường như danh hiệu phim kinh dị hay nhất năm đã có ứng cử viên sáng giá.

>>> Đánh giá phim Chuyện gì đã xảy ra với thứ Hai
>>> Lớp Đào tạo diễn viên tại TPHCM

Trong một lần suy nghĩ về thứ làm trẻ con sợ hãi nhất, nhà văn thiên tài Stephen King đã liên tưởng ngay tới gã hề. Với khuôn mặt được hóa trang trắng bệt, chóp mũi đỏ như màu máu, nụ cười nhếch mép và ánh mắt trực diện ghê rợn, những gã hề khi không diễn trò hề là biểu tượng hoàn hảo để gây sợ hãi hơn bất cứ thứ gì. Các trang truyện rùng rợn của Stephen King với nhân vật hề ma quái từ đó ra đời, khiến hàng loạt gã hề phải thất nghiệp trong một khoảng thời gian dài. Nhiều diễn viên hề chuyên nghiệp thậm chí còn đệ đơn kiện ông.

Theo tiểu thuyết, gã hề Pennywise là một thực thể tà ác đến từ bên ngoài Trái Đất, có khả năng thay hình đổi dạng, biến thành bất cứ sinh vật nào mà nó muốn. Nó đủ ma lực để giết chết và ăn thịt bất kỳ ai, nhưng thường thích chọn những kẻ vô tội làm con mồi vì dễ dàng thao túng tâm trí họ. Con mồi càng sợ hãi thì hương vị sẽ càng ngon hơn. Do đó, IT luôn muốn “đùa giỡn” với những đứa trẻ.

Đối với một bộ phim, đạt được mục đích truyền tải là điều tối quan trọng, làm phim hài thì xem phải cười, phim bi thì phải rưng rưng nước mắt, phim kinh dị thì xem phải sợ. IT xứng đáng nhận một lời khen khoa trương cho việc gây sợ hãi cho người xem. Bắt đầu vào phim là tim đã giật thon thót với những cảnh kinh dị máu me trên mức trông đợi, khi mà thế giới tràn ngập những “sản phẩm của conjuring” thì IT chứng tỏ cho mọi người thấy, kinh dị thực sự nó ra sao.

Dễ hiểu khi IT làm ra được chất sợ hãi khi nó có được chất liệu từ kịch bản nặng đô của Stephen King, ác ra ác mà sợ ra sợ. Bản thân mình cũng dạng hay xem phim kinh dị mà xem phim này nhiều lúc cũng bất ngờ vì thủ pháp hay quá, nhịp nhàng để đẩy cảm xúc. Các cách đe dọa nó từ từ, lầm lỳ, nhe răng cắm phập vào, không cần phải phô trương màu mè, bóng gió, đơn giản là tà ác nuốt trôi. Nếu có chê về kết cấu thì mình không thích phim này dài quá như thế, rút bớt 15 – 20p là được, vô ngôi nhà kia cũng nên vào 1 lần thôi, vào 2 lần nó thành nhàm, xem bị mệt.

Điểm tạo nên sự thành công tiếp theo nữa ở phim này là toàn bộ diễn viên và diễn xuất rất hay của từng đứa nhóc, cảm giác rất tự nhiên và lôi cuốn. Xem cứ như sống lại thời tuổi nhỏ với những sợ hãi, vui chơi, rung động, hồn nhiên. Từ thằng nhóc mập đến thằng anh Bill, thằng nhóc Do Thái, thằng nhóc uống thuốc theo giờ, đám lớp trên côn đồ ức hiếp, rồi cô gái Beverly xinh đẹp, đều mang tính chất điển hình và màu sắc riêng biệt.

Nói một chút về vai diễn chú hề Pennywise, vai này do một anh chàng rất đẹp trai diễn, nhiều cô gái xem phim chắc không ngờ đằng sau lớp mặt nạ bôi trét đó lại là một mỹ nam. Bỏ qua chuyện đẹp trai, diễn viên này lột tả rất tốt tính cách của Pennywise nhất là nhờ biểu hiện của cặp mắt và sự biến đổi của khuôn miệng.

Một vai khác rất nổi bật là Beverly, một cô gái xinh đẹp, hấp dẫn nhưng lại mắc phải “issue parent”, một hiện tượng không hiếm gặp. Cách diễn đạt vấn đề của Beverly trong phim rất là tinh tế và nhẹ nhàng, nên nhiều người xem có khi không hiểu, nhưng với người có kinh nghiệm xem JAV nhiều năm như mình thì đoán chắc cô bé này có vấn đề với ông bố nên mới căm ghét ông ta như vậy. Hội chứng lạm dụng chính con gái mình không phải là điều gì quá hiếm hoi, nó là một vấn nạn, và thật thiếu may mắn cho cô gái nào phải có người bố như thế.

Thêm một điểm nữa khiến mình thích ở phim này là màu sắc và không khí của phim. Dù là đang trong nỗi kinh sợ tột cùng nhưng cái không khí hồn nhiên vui tươi của đám trẻ tạo ra nó giống như làn gió mát thổi qua thị trấn Derry đầy những ám ảnh bí hiểm. Màu sắc trong phim rất đồng nhất, góc quay cũng rất hay và hiện đại cùng với kỹ xảo và hóa trang tốt đã làm nên tổng thể một bộ phim nay.

IT được dán nhãn R ở Mỹ và 18+ ở Việt Nam, nó cho thấy quyết tâm của đạo diễn khi muốn làm một bộ phim kinh dị đúng chất, ra tấm ra món, nên không cần thiết phải hạ rate để câu kéo thêm khán giả nhỏ tuổi. Và thực tế đã chứng minh, IT đã trở thành Phim nhãn R có doanh thu đêm chiếu sớm cao nhất mọi thời (từng thuộc về Deadpool với 12,7 triệu USD), doanh thu đêm thứ Năm của IT là 13,5 triệu USD. Ngoài ra, phim còn có doanh thu ngày mở màn trong tháng 9 cao nhất lịch sử với 51 triệu USD.

Thôi giống như câu hát: “Đưa em về dưới mưa, nói năng chi cũng thừa”, nói gì cũng thừa cả, nhấc mông lên và vác bạn gái ra rạp xem đi, đảm bảo không sợ không ăn tiền. Mà phim này tên là IT (đọc là ít, nghĩa là nó), chứ không phải là ai ti công nghệ thông tin đâu. Phim này sẽ có phần 2 để giải thích về nguồn gốc của chú hề và những chuyện liên quan khác.

BuiAn

Share Button

[Review] What Happened to Monday (2017)

Lời đầu tiên với bạn đọc, mình khuyên, nếu chưa xem ‘What Happened to Monday’ thì hãy nhanh chóng ra rạp xem ngay tức thì để ủng hộ nhà sản xuất và nhà phát hành! Phim rất đáng để mua vé.

>>> Khai giảng khóa 26 lớp Diễn viên
>>> Lớp đào tạo diễn viên tại TPHCM

‘What Happened to Monday’ dễ trở thành một trong những phim bị đánh giá thấp (underrated) giữa thị trường lúc này. Một là do cái tên dài, hơi khó hiểu, ít gây sốc. Hai là diễn viên không đủ chuẩn ‘long lanh’ như những gì mà TTDC (truyền thông dân chúng nhé :D) tô vẽ trong mắt khán thính giả.

Một điểm khác khiến phim bị mất điểm trong mắt của mình (trước khi xem) là màu giống mấy phim tâm lý hình sự của Anh. Thêm nữa, bối cảnh lại ở London nữa chứ. Nên cái tông cứ u ám, ủ dột, bẩn bẩn… Và, điểm không ưng này nó theo mình suốt phim.

Bù lại, những thông điệp mà ‘What Happened to Monday’ âm thầm chia sẻ cực kỳ mạnh. Xem xong hiểu một. Nhưng, sau đó nghĩ về phim, lại hiểu mười. Để ý đến những lời thoại mà nhà biên kịch chêm vô tưởng như dư thừa, hay bối cảnh, phục trang nhân vật… thì có khá nhiều thứ để bàn trong ‘What Happened to Monday’.

Tóm tắt cốt truyện một chút: Năm 2073, chính phủ [một quốc gia tưởng tượng] đã và đang thực hiện chính sách một gia đình một con vì thực phẩm biến đổi gene dẫn tới hệ lụy là hiện tượng đa thai trở nên cực kỳ phổ biến. Những trẻ em rơi vào danh sách ‘cắt giảm’ bị đưa đi ngủ đông, chờ ngày thế giới tươi đẹp hơn để sống lại…

1. Nhà tù của tâm hồn và thể xác?

Với 7 chị em (tương ứng với 7 thứ trong tuần), họ có hai nhà tù. Một nhà tù thể xác (căn hộ sống chung) và một nhà tù tâm hồn (danh tính Karen Settman). Bước ra khỏi nhà tù này, họ lại rơi vào một nhà tù khác. Muốn phá bỏ nhà tù, chỉ có phản kháng, chấp nhận hy sinh.

2. Năng lực mâu thuẫn nhu cầu!

Gia đình của 7 chị em như một xã hội thu nhỏ. Mỗi người có tính cách khác nhau. Dẫu biết ông ngoại của họ đã lo xa. Chọn một nghề nghiệp phù hợp với năng lực của mỗi người. Nhưng khi ông già qua đời, ông quên tính rằng khi lớn lên, mỗi chị em đều có nhu cầu riêng của họ.

Bi kịch bắt đầu từ đây. Xã hội làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu là điều… không tưởng1? Trong xã hội đó, khi nhu cầu của một người quá lớn, kẻ đó chọn cách ăn thịt ‘đồng bào’ để thỏa mãn nhu cầu của họ.

3. Sức mạnh của người phụ nữ

Mình không nghĩ tác giả vô tình chọn 7 chị em làm nhân vật chính và vẽ ra một nữ nguyên thủ. Với mình, những người này đại diện cho hai thái cực: một là chất (quyền lực tối cao) và hai là lượng (sự đa dạng trong những gì mà phụ nữ có thể làm). Rất may là nó không lôi nam giới vào để so bì hơn kém theo cách mà ‘feminism’ đang ủng hộ. Thậm chí có cảnh quay nữ giới bị nam giới bắn đùng đùng, vật lộn gãy tay.

4. Thấp thoáng bóng dáng người đàn bà quyền lực

Mình hơi bất ngờ là tạo hình của nhân vật Nicolette Cayman (do Glenn Close thủ vai) trong cảnh quay cuối phim (lúc phát biểu) lại ăn vận, để tóc, đeo một chuỗi ngọc trai… dễ làm liên tưởng tới ai đó, hay đúng hơn là một nữ chính trị gia xuất hiện nhiều trên mặt báo trong thời gian qua. Sự liên tưởng còn được ‘dậm màu’ bởi một thước phim phơi bày những gì mà nhân vật này đã làm với ‘những đứa trẻ’ được chiếu ngay buổi phát biểu!

5. Con người và sự ích kỷ

Con người ích kỷ với hành tinh xanh và ích kỷ với chính đồng loại. Cái ích kỷ số một làm nền cho bối cảnh phim. Cái ích kỷ số hai thể hiện qua lời nói cuối cùng của bà nguyên thủ. Mình nhớ mang máng là: Không ai cả, chỉ có mỗi mình bà dám ra quyết định để cứu vớt nhân loại. Đến khi vụ việc bị phanh phui, bà lại là người hứng mũi chịu sào.Thêm nữa là sự ích kỷ của người phụ nữ trước thiên chức của họ. Chi tiết ra sao mời xem phim nhé.

Tóm lại, ở bề mặt, ‘What Happened to Monday‘ cho ra một câu chuyện đầy đủ mở màn, mâu thuẫn, cao trào, giải quyết… như phần lớn phim hướng tới khán giả đại chúng. Nhưng sâu bên dưới tảng băng trôi này, càng nghĩ về nó, càng có nhiều thông điệp hiện ra. Thật khó để nói yêu hay ghét tựa phim này, bởi nó khiến bạn nghĩ nhiều về nó ở cả điểm xấu lẫn điểm tốt.

Nói tốt về ‘What Happened to Monday’, mình cho rằng tác phẩm điện ảnh này thành công ở việc truyền tải thông điệp của nó đến với khán giả, không khuếch trương, nhưng rất tinh tế, nhẹ nhàng mà dai dẳng. Quên mất, xin dành một lời khen [mặc dù nghe có vẻ thừa] đến Noomi Rapace nhờ bảy vai diễn nhiều màu sắc, đẹp đẽ và trọn vẹn.

Torune

Share Button

Nạn trộm chó lần đầu tiên được đưa lên màn ảnh rộng trong “Kẻ trộm chó”

Kẻ trộm chó là tác phẩm điện ảnh đầu tay của đạo diễn trẻ Ngụy Minh Khang. Với chủ đề gai góc, phản ánh hiện thực đời sống xã hội là nạn trộm chó và thông điệp bảo vệ chó, bộ phim mong muốn tạo ra sự mới lạ trong phong cách làm phim.

Ý tưởng câu chuyện phim bắt nguồn từ ký ức của bản thân đạo diễn Ngụy Minh Khang. Ngày còn nhỏ Minh Khang có nuôi một con chó tên Phèn như một người bạn sống chết với mình (Minh Khang đã nuôi ông nội Phèn rồi tới ba Phèn rồi tới Phèn. Cuộc sống tuổi thơ của Minh Khang xa ba mẹ nên gắn liền với những con chó dưới quê). Vậy mà bị bọn trộm chó bắt Phèn lôi đi, Minh Khang chạy theo nhưng chỉ còn thấy máu và thịt trên đường. Khang chỉ còn nghe tiếng Phèn kêu la thảm thiết và cảm thấy có lỗi với Phèn khi không bảo vệ được bạn tri kỷ của mình.​

Điều đó đã luôn ám ảnh trong tâm thức Minh Khang, nên ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông anh đã có ý định học về điện ảnh để kể lại câu chuyện của Phèn cũng như phản ánh về thực trạng trộm và giết hại chó cũng như nhiều vật nuôi khác hiện nay. Sau khi theo học diễn viên và đạo diễn tại trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh TP. Hồ Chí Minh, anh đã bắt tay biến những điều mà mình ấp ủ bấy lâu lên màn ảnh rộng.

Đối với Minh Khang, tình yêu thương dành cho Phèn đã trở thành vô thức, nỗi ám ảnh càng trở nên bức bách, đồng thời cảm nhận được sự đáng yêu cũng như sự trân trọng con người dành cho vật nuôi của mình đã thôi thúc Minh Khang kể câu chuyện bằng cảm xúc, tình yêu và cả sự sáng tạo thông qua ngôn ngữ điện ảnh.

Được sự giúp đỡ của gia đình và động viên của các anh, chị, bạn bè trong nghề, đạo diễn trẻ với nhiệt huyết, niềm đam mê đã vượt qua rất nhiều trăn trở, khó khăn để thực hiện dự án phim điện ảnh Kẻ trộm chó. Mặc dù đây là tác phẩm đầu tay, chủ đề phim lại quá gai góc, phải làm việc với những chú chó và dàn diễn viên có tên tuổi, nhưng chàng tân binh đã thể hiện được vai trò và tố chất đạo diễn của mình.

Khi kể về những khó khăn trong quá trình làm phim Minh Khang chia sẻ: “Dù quá nhiều áp lực và khó khăn trong quá trình làm phim, nhưng khi nghĩ tới ở đâu đó có những người yêu thương chó cũng bị trộm và cảm xúc của họ cũng giống mình thì Khang phải cố gắng. Dự án một phần vì nhẹ lòng với Phèn mà mình không bảo vệ được, một phần vì quê hương và khắp mọi miền đất nước không còn nạn trộm chó nữa thì Khang không thấy mệt”.

Với mong muốn tái hiện lại hiện thực đời sống nạn trộm chó ở Việt Nam, trao gửi thông điệp mạnh mẽ về bảo vệ loài động vật này của chúng ta trên khắp đất nước, Minh Khang hứa hẹn sẽ để lại dấu ấn riêng khi lần đầu tiên đưa chủ đề này lên màn ảnh rộng.

Kẻ trộm chó có sự góp mặt của nhiều anh, chị diễn viên có tên tuổi trong nghề với bản lĩnh nghề nghiệp và khả năng diễn xuất tốt đã tạo nên một thế mạnh nhất định cho phim. Với đặc trưng văn hóa Việt Nam của kịch bản, các diễn viên đã tái hiện cuộc sống trên phim một cách tự nhiên như chính bản thân họ sống ngoài đời. Kẻ trộm chó còn cho thấy đạo diễn Minh Khang đã khai thác tốt sự đa dạng trong phong cách diễn xuất của từng diễn viên đối với mỗi nhân vật.

Khán giả sẽ thấy NSND Hồng Vân với vai “Bà Năm” hiền hậu, chân chất với các triết lý sống giản dị đại diện cho người dân Đồng Bằng Tây Nam Bộ Khán giả sẽ thấy NSND Hồng Vân với vai “Bà Năm” hiền hậu, chân chất với các triết lý sống giản dị đại diện cho người dân Đồng Bằng Tây Nam Bộ; Lý Hùng với diện mạo khác, gai góc hơn khi là một “Đại Ca Sói Đỏ” trong tù với đời sống nội tâm phức tạp; tên trộm chó chuyên nghiệp “Đen” cũng được Hứa Minh Đạt mang đến một diện mạo sống động, hài hước và duyên trong những tình huống hài nhẹ nhàng không gượng ép; Phương Khánh với gương mặt của nhiều phim truyền hình lần đầu đảm nhận vai nữ chính “Mén” thể hiện sự dịu hiền lẫn nét dễ thương, cam chịu kham khổ của một cô gái câm bán hột vịt lộn, bắp xào; nghệ sĩ gạo cội Mạc Can cũng để lại dấu ấn mạnh khi thể hiện “Ông Mù” với con chó là người bạn, người tri kỷ của mình trong phim, đầy sự sâu lắng, đầy dây dứt lòng người.

Trương Mỹ Nhân, gương mặt được chú ý sau The Face Việt Nam 2017 cũng bén duyên với điện ảnh qua vai Khánh Vân trong phim. Ngoài ra, các diễn viên khác như NSƯT Phi Điểu, Linh Sơn, Tiết Cương, Quang Tuấn, Phi Phụng, Tuấn Voi, Lạc Hoàng Long, Xuân Nghị, Lý Hương, Đinh Mạnh Phúc, Hải Hùng, Mai Thế Hiệp… dù chỉ tham gia diễn xuất trong vai trò khách mời với vài phân đoạn nhỏ cũng đã để lại nhiều dấn ấn của mình trong Kẻ trộm chó.

Với sự góp mặt của nhiều nghệ sĩ lớn trong phim cũng là một trong những vinh dự và niềm hạnh phúc của sản xuất và đạo diễn. Sự chân thành cùng thiện chí của họ đã tạo nên sự cộng hưởng lẫn niềm khích lệ cho cả ê – kíp trong quá trình sản xuất phim. Ngoài kịch bản có triển vọng, thì sự nhiệt huyết và lòng đam mê học hỏi của đạo diễn trẻ Ngụy Minh Khang cũng là yếu tố để các nghệ sĩ thương yêu giúp đỡ.

Kẻ trộm chó chính thức được phát hành vào ngày 06/10/2017. Phim do Lotte Entertainment Việt Nam phát hành.

Nguồn: thegioidienanh

Share Button

Công nghệ cao đằng sau những buổi chiếu thử của Hollywood!?

Từ lúc mô hình làm phim kinh doanh phát triển vào đầu thế kỷ XIX, các hãng phim lớn đã triển khai những buổi chiếu thử, nằm trong quy trình sản xuất phim của họ.

>>> Đánh giá Death Note 2017
>>> Đánh giá phim AnnaBelle 2

Càng về sau, ngân sách làm phim không ngừng tăng cao, tầm quan trọng của những buổi chiếu thử ngày một lớn bởi phản hồi của khán giả tại những buổi chiếu này quyết định lớn tới thành công của phim một khi ra mắt công chúng. Thậm chí, đã có những buổi chiếu thử buộc các studio làm lại toàn bộ phim của họ.

Đến hiện tại, quan điểm của các nhà làm phim trước giá trị của những buổi chiếu thử không nhất quán. Một vài người ủng hộ số liệu nhưng một vài người tin vào ‘duyên phận’.

Ví dụ như ‘Seven’ (1990) của David Fincher. Mặc dù phim nhận phản hồi tiêu cực sau một vài lần chiếu thử, David Fincher đã quyết đấu tranh với nhà phân phối, giữ nguyên đoạn kết. Cuối cùng thì, ‘Seven’ đã trở thành một cú hít với doanh thu toàn cầu đạt 327 triệu USD.

Bên cạnh đó, những buổi chiếu thử không hẳn đáng tin cậy. Những quy trình liên quan bao gồm: yêu cầu khán giả điền vào những bảng khảo sát có sẵn hoặc phỏng vấn tự do sau khi xem những phân đoạn có trong phim. Điều này dẫn đến một khả năng rằng nhà làm phim mời nhầm đối tượng khán giả bởi có thể ngay từ đầu, họ đã không thích thể loại của phim sắp chiếu. Ngoài ra, việc ‘đóng khung’ những câu hỏi có thể tạo nên sai số.

Điều này mở ra hướng nghiên cứu mới: theo dõi phản ứng của khán giả căn cứ vào dữ thiệu thô.

Neurocinematics (Thần kinh điện ảnh học)

Đầu những năm 2000, Uri Hasson – một giáo sư tâm lý đến từ Princeton – bắt tay nghiên cứu những gì thật sự xảy ra bên trong đầu của khán giả trong lúc họ xem phim. Hasson và đồng nghiệp tiến hành chiếu nhiều phim điện ảnh đến những đối tượng được nghiên cứu và chụp lại hình ảnh cộng hưởng từ chức năng (fMRI). Kết quả được trình bày trong một nghiên cứu khoa học, làm nảy sinh khái niệm mới – “Neurocinematics”.

Bất ngờ, kết quả chụp ảnh fMRI cho thấy nhiều điểm tương đồng ở vùng não của người xem. Khi một phim thu hút khán giả, hoạt động não của họ gần như diễn ra ở những vùng giống nhau, đặc biệt ở những cảnh hành động hoặc cảnh nghẹt thở.

Chằng hạn như với ‘The Good, The Bad and the Ugly’ của Sergio Leone, hoạt động não của người xem diễn biến rất giống nhau [chứng tỏ phim thành công]. Những tác phẩm giật gân của Alfred Hitchcock cũng cho kết quả tương tự.

Sau đó, Hasson còn khám phá ra rằng hoạt động não càng đồng điệu khi phân đoạn phim càng có tổ chức. Vì vậy, một cảnh phim quay không chủ đích ít ‘đồng bộ’ hoạt động não của người xem hơn một cảnh phim được biên tập cẩn thận, có chủ đích.

Đáng chú ý, một clip trích từ series hài ‘Curb Your Enthusiasm’ lại cho thấy ít sự đồng điệu trong hoạt động não bộ. Giả thuyết được đưa ra: ‘Hài’ là một khái niệm hết sức chủ quan?

Đằng sau nghiên cứu này là một ý tưởng rằng tồn tại cách nào đó để đo đạc mức độ lôi cuốn của một phim điện ảnh một cách khách quan. Cách đo này không lệ thuộc vào phản hồi chủ quan của người xem, giảm thiểu sai số đến từ các cuộc khảo sát.

Đong đếm những ‘khoảnh khắc tim-đập’

Sự xuất hiện ồ ạt của loạt thiết bị đeo thông minh mở ra phương án mới cho Hollywood trong việc thu thập dữ liệu sinh học mà không cần đến ảnh chụp fMRI. Cuối năm 2015, công ty công nghệ Lightwave đã hợp tác với 20th Century Fox để tìm cách ‘định lượng’ sự lôi cuốn (về mặt vật lý) của khán giả trước ‘The Revenant’.

Trong những buổi chiếu thử, khán giả được đeo những thiết bị giúp đo nhịp tim, điện tim, thân nhiệt, hoạt động điện-da và chuyển động. Dữ liệu thu được cho phép nhà làm phim phân tích ảnh hưởng của sản phẩm điện ảnh lên người xem ở một khía cạnh hoàn toàn mới.

Thống kê cho thấy phim chứa 15 cảnh chạm trán, 14 khoảnh khắc khiến tim đập mạnh, 4.716 giây người xem bất động và 9 khoảnh khắc khiến họ bất ngờ tột đỉnh. Dữ liệu sinh trắc này có thể gắn liến với những khoảng khắc cụ thể của phim và các nhà làm phim mong muốn xác định trải nghiệm điện ảnh lên cơ thể vật lý của người xem như thế nào.

“Thông qua dữ liệu sinh trắc, chúng ta không còn cần đến những công cụ chủ quan, đầy tính thiên vị để xác định ảnh hưởng của nội dung lên khán giả” – trích lời Rana June (CEO của Lightwave).

Trước đó, Dolby đã thử nghiệm với dữ liệu sinh trắc thông qua kỹ thuật điện não đồ (EEG) và nhiều cảm biến khác. Mặc dù không sáng tạo nội dung nhưng Dolby đã và đang rất hứng thú với những công nghệ kích ứng khoái cảm của khán/thính giả một cách hiệu quả. Nếu công nghệ này thành công, họ dự tính bán nó cho những nhà làm phim và gây ảnh hưởng nhất định.

Giới hạn của dữ liệu?

Cách đây một vài năm, Uri Hasson (người đã tạo ra thuật ngữ ‘neurocinematics’) đã trình bày công trình của ông với các đại diện đến từ Hollywood. Tuy nhiên, các chuyên gia làm phim đã có những phản hồi trái chiều. Darren Aronofsky (đạo diễn ‘Black Swan’) bày tỏ hứng thú với loạt ảnh chụp fMRI khi nhận thấy 70% khán giả có hoạt động vùng vỏ não giống nhau. Darren đùa rằng “sớm muộn gì họ cũng chụp ảnh cộng hưởng từ với mọi khán giả xem thử”.

Jon Favreau thì phản bác. Ông không đồng ý rằng những dữ liệu sinh trắc này có thể dùng để đo độ hứng khởi của khán giả trong trạng thái kích thích, tương tự như đi tàu lượn cao tốc. Nhưng, làm sao để đo được sự hứng thú ở những cảnh hài hay những cảnh lấy nước mắt?

Đây cũng là lý do mà một nhóm nghiên cứu đến từ Caltech đã và đang làm việc với Disney để thử nghiệm và phát triển một phương thức theo dõi phản ứng khán giả trong thời gian thực suốt quá trình xem phim. Điểm cộng của cách làm này là nó ít ‘xâm hại’ cơ thể người thí nghiệm hơn EEG hay MRI.

Nhóm nghiên cứu gọi thuật toán này là “factorized variational autoencoders” (FVAE). Hệ thống gán 68 điểm nút khác nhau trên gương mặt người, dùng camera hồng ngoại chụp lại với tốc độ 2 khung hình/giây và có khả năng phân tích cùng lúc 400 mặt người. Những điểm nút này giúp hệ thống phân biệt các trạng thái cười mỉm, cười lớn hoặc những trạng thái tâm lý khác chứng tỏ người xem bị cuốn vào phim.

“Diện mạo của con người có nhiều dữ liệu hơn là bên trong của họ” – trích lời Peter Carr, đại diện Disney.

Nghiên cứu mở ra ý tưởng: gom khán giả thành các quần thể tập trung để nghiên cứu. Mặc dù vây, mọi thứ mới ở mức ban đầu và khó áp dụng với những gương mặt ít biểu lộ cảm xúc. Nhưng, một thứ đáng sợ khác xuất hiện. Đó không phải là khả năng dịch ra biểu cảm người xem mà lại là khả năng tiên đoán diễn biến tiếp theo của người xem.

Hiện tại, hệ thống trên đây có thể tiên đoán gần chính xác phản hồi cơ mặt của người xem cho toàn bộ phim sau khi quan sát họ xem ở 10 phút đầu. Thêm nữa, nó còn có khả năng đánh giá liệu người đó sẽ cảm thấy thoải mái hay không sau khi họ bước ra khỏi rạp.

Hệ lụy!?

Sự trỗi dậy của các nghiên cứu trên đây dễ dẫn tới một hệ lụy. Các nhà làm phim sử dụng chiêu trò để gian lận, thông qua những thủ thuật biên tập sao cho điểm số xem thử cao ngất, mặc dù toàn bộ diễn biến phim của họ vẫn có khả năng khiến người xem thất vọng.

Việc Hollywood muốn tối ưu hóa doanh thu của họ không phải mới. Nhưng, càng dựa dẫm vào số liệu, sản phẩm điện ảnh của họ có khả năng trở nên ‘khô cứng’, mất tính nghệ thuật. Thậm chí, sẽ có viễn cảnh kiểu như nhà làm phim sẵn sàng cắt bỏ một phân đoạn nếu như chỉ có phân nửa lượng khán giả cười (không đúng chỉ tiêu của nhà làm phim).

Dù gì đi chăng nữa, có một sự thật: phim ảnh là nghệ thuật; Hollywood là kinh doanh. Và, trong kinh doanh, số liệu là tất cả.

Theo News Atlas​

Share Button

[Review] Netflix Death Note 2017 – Hàng Mỹ có khác

Không cần dông dài giới thiệu về cái tên nằm trong top 10 Manga hay nhất mọi thời đại của Nhật này nữa. Death Note của Netflix vẫn đi đúng tinh thần của mình vẫn với các nhân vật cùng mâu thuẫn của quyền phán xử , nhưng nội dung đi rất nhanh chóng vì họ chỉ có ý định làm một phim 100′ chứ không kéo dài ra nhiều phần, dù cũng có kết thúc mở.

>>> Lớp đào tạo diễn viên tại TPHCM
>>> AnnaBelle 2 phiên bản Việt hài hước

Đã nghe về cuốn sổ tay này nhưng chưa từng đọc manga hay xem anime hay phim nào, đến khi Mỹ quyết định chuyển thể phiên bản của họ và gây ra làn sóng tranh cãi gay gắt về tạo hình nhân vật chính K hay L gì đó quá chán đời và mất hình tượng mình cũng không quan tâm, vì không biết gì về nguyên tác, mình chỉ tò mò xem thử vì cái chữ Netflix đi kèm, cái tên bảo chứng chất lượng đáng tin dạo gần đây.

Xem xong phim rồi mới đi tìm đọc tóm tắt bản gốc, thì nhận ra rằng may là chưa đọc vì phim này thật sự cũng không đến nỗi nếu không phải là fan gốc, cũng dựa trên các nhân vật đó nhưng đã thay đổi đáng kể hành động của họ ở đoạn kết phim, giống như việc thay đổi chi tiết ở bản phim Edge of Tomorrow của Tom Cruise.

Death Note của Netflix vẫn đi đúng tinh thần của mình vẫn với các nhân vật cùng mâu thuẫn của quyền phán xử , nhưng nội dung đi rất nhanh chóng vì họ chỉ có ý định làm một phim 100′ chứ không kéo dài ra nhiều phần ,dù cũng có kết thúc mở.

Mình đánh giá cao Plot Twist cuối phim , thể hiện được sự ứng biến thông minh của Light khi đang nguy cấp mà có thể nghĩ ra được hành động hóa giải tình thế , tận dụng tối đa sức mạnh thay đổi thực tại của cuốn sổ để đặt mệnh đề nếu – thì rất bất ngờ.

Phim rất đáng xem với vài tình huống giống với Final Destination , nữ chính cũng khá xinh bù lại cho hai thằng nam chính bánh bèo. Cho điểm 7/10 nhé!

Mình viết ngắn gọn để dành thời gian đi đọc bộ manga này đây. ..

Arceusium

Share Button

AnnaBelle 2 (Parody) – Phương Nhi, Cao Minh Huyền

Bộ phim kinh dị AnnaBelle: Creation đang công chiếu tại các Rạp trên toàn quốc, doanh thu khủng thì tại 21CEN, 2 nữ học viên Phương Nhi và Cao Minh Huyền trong một chiều rảnh rỗi đã làm phiên bản Annabelle khác – Anna Mít (Mít là tên gọi thân thuộc của Minh Huyền trên lớp).

>>> Lớp diễn viên tại TPHCM
>>> Đánh giá phim AnnaBelle 2

Diễn viên: Phương Nhi, Cao Minh Huyền
Đạo diễn: Trần Chương
21CEN phát hành.

Thêm vài ảnh hậu trường của phim:








Share Button

[Review] ANNABELLE: CREATION – Hàng Mỹ, tiêu chuẩn Hollywood

Qua hai phần ‘The Conjuring’ và ngoại truyện ‘Annebelle’, nếu xem xong ‘Annabelle: Creation’, khán giả sẽ thấy được cái bóng của những tựa phim kia. Những ai thích thì gọi đó là phong cách riêng; những ai không thích thì gọi đó là lối mòn.

>>> Học diễn xuất cùng Diễn viên Minh Cường
>>> Thông tin thêm về phim Hoán Đổi

Cá nhân mình nghĩ ‘Annabelle: Creation’ vẫn sẽ bán được vé, vẫn sẽ hút khách nhưng kèm theo đó là tín hiệu báo động trong ‘phong cách quen thuộc’ của vũ trụ ma quỷ ‘The Conjuring’. Rạp mình đi xem thì khán giả cười nhiều hơn là giật mình, thậm chí giật mình cũng cười. Tình tiết phim không dễ đoán nhưng lại dễ đoán cái cách mà người viết truyện làm cho khán giả giật mình.

Dễ nhận thấy, bối cảnh trong loạt phim liên quan đến ‘The Conjuring’ đều là một căn nhà gỗ, vùng ngoại ô. Nội thất phần lớn bằng gỗ, xập xệ, dễ tạo mấy tiếng kêu keng két lúc tĩnh lặng. Tiếp đến là mấy món đồ vintage như TV đời cũ, chiếc ghế lắc lư (rocking chair – để ý là phim nào cũng có), miếng giấy dán tường hoa lá hẹ nổi bật cạnh tay vịn cầu thang… Đó, bạn nào muốn làm phim kinh dị kiểu New Line Cinema thì tham khảo bối cảnh như vầy.

Tương tự bước đầu của một màn ảo thuật, người trình diễn hướng khán giả vào những thứ thông thường, cho họ cảm giác dò xét liệu cái này có nguy hiểm gì không. Đến cao điểm của sự tò mò thì… hù một phát nhưng thứ làm người xem giật mình lại chẳng phải [nói đúng hơn là chưa tới hồi] của con ma. Khán giả bắt đầu ỉ i. Đó là lúc nhà làm phim mới bắt đầu ‘dọa ma’ một cách nghiêm túc.

Torune không cảm thấy thất vọng hay hụt hẫng với ‘Annabelle: Creation’ bởi mọi thứ của phim đúng như những gì mình mong đợi. Phim mang tính giải trí cao. Một điểm mình thích ở những phim như ‘The Conjuring’ là dù làm kinh dị, làm phim phí thấp nhưng hình ảnh, âm thanh… lại rất dễ nhìn (không có cảm giác ‘lem luốt’, mà cái hình ảnh ‘lem luốt’ nhiều khi lại là lý do để các nhà làm phim kinh dị/phim hạng B bào chữa cho thiếu hụt của mình).

‘Annabelle: Creation’ cho người xem cảm giác tôn trọng, như đang thưởng thức thành quả tạo nên từ một công thức tiêu chuẩn chỉ có ở ngành công nghiệp điện ảnh của Hoa Kỳ. Nói tóm lại, xem phim dễ gây cười hơn là gây sợ, nhưng ‘Annabelle: Creation’ lại ở một vị trí cao hơn rất nhiều so với mấy phim ma dở khóc dở cười của Việt Nam.

torune

Share Button